Tháng 2. Cậu nằm trong căn phòng lạnh tanh, mắt trừng trừng nhìn lên trần nhà. Từ cửa sổ phòng cậu, có thể thấy những dải ánh sáng xa lộ cắt nhau vuông góc hoàn hảo đằng xa, những tòa cao ốc chọc trời rực rỡ ánh đèn như hàng nghìn viên kim cương dát trên phông nền đen thẫm của bầu trời. Nhưng câụ không nhìn thấy chúng. Cậu nằm bất động trong căn phòng tắt đèn tối om, tự ước gì tim mình có thể ngừng đập vài giây. Bum bum bum, nó trả lời cậu, đầy bướng bỉnh và thách thức. Cậu nhận ra lồng ngực mình quá hẹp để chứa đựng cái thứ dữ dội đang đập phá bên trong cậu kia. Như thể chỉ sau một vài phút ngắn ngủi đó thôi, nó đã nở bung ra và đòi bật ra khỏi cậu. Cái cảm giác đầy ứ đến nghẹn họng những nỗi bấn loạn mơ hồ, những sự kiệt quệ từ bên trong, những bải hoải chán chường, nhung nhúc như một bầy dòi trong đầu.